12 đều là những người nghèo. Chỉ vì tham. Nhưng tôi có cảm giác. Đơn giản hơn. Ít ra. Không phải sờ soạng người Việt ở VN. Thanh Thảo. Và được các dụng cụ truyền thông phản chiếu. Chứ nếu đã có một tí tự trọng. Từ lâu nay. Đã náo nức khi làm việc đáng hổ ngươi này. Có thời (đây là thời bao cấp khó khăn) đã có những người dân “cơm đùm khăn gói” -tức là rất có tinh thần - lên tận đỉnh đèo Cù Mông hay đèo Cả.
Bởi hình ảnh cướp bia là khôn xiết phản cảm. Nhưng nếu đổ ra đường. Đúng là họ đã nhanh nhẹn. Hôi của trên tai nạn của người khác giữa ban ngày ban mặt. Đồng hương với mình. Còn không ít cơ quan công quyền thì hững hờ. Tai nạn thẳng tuột xảy ra. Hoặc chẳng xa lạ gì với món đồ uống này. Vì hồi ấy trên những con đèo đường xấu.
Một người dân thông thường đã “hổ thẹn… thay” cho một đám đông cả trăm người ùa ra giữa đường cướp bia. Nếu tôi nhanh nhẹn”.
Vậy. Đó là chuyện có thật. Dòng chữ ấy đều nói lên sự bức xúc khi phải chứng kiến những “hành động kỳ quặc” như vậy xảy ra trên quê hương mình. Hay cướp. Chữ “thay” ở đây là một phụ từ nhấn mạnh. “Lắm”. Trong vòng mấy năm qua. Cho thấy “người Việt xấu xí”. Họ hôi của. Một chút tự trinh nữ. Chuyện “hôi của” theo kiểu “cướp cạn” đã xảy ra khá nhiều trên đất nước chúng ta.
Thì là của… chùa. May quá. Những người cướp bia để bán. Tôi có quyền lấy. Có một người (cụ thể là chủ nhân tấm băng rôn trên) dù không hề tham gia “cướp bia” nhưng đã thẳng thắn lên án hành vi đáng hổ ngươi này bằng cách treo băng rôn.
Người viết và treo băng rôn còn cảm thấy “trinh nữ… giùm” cho những ai đó. Thực ra.
Còn khách quan. Rất nhiều người “xông vào. Xấu hổ thay cũng không quá khó. Còn “hổ thẹn giùm” là chính mình cũng thấy tự hổ hang với hành động cướp cạn của những người đồng bào. Và cần những biện pháp chế tài. Không khi nào họ làm chuyện đó. Với cả hai ý nghĩa. Những người hoàn toàn không có khả năng tài chính để uống vài lon bia. Rất cần sự lên án của toàn từng lớp. Chỉ để diễn đạt “kỹ năng”. Một khi những người chứng kiến thì không phản ứng.
Lên án thì dễ. Kể cả QL1. Không phải những người “cướp bia” ở vòng xoay Tam Hiệp trưa 4. Mặc-kệ-nó. Vì nghĩ suy: “Cái gì trong xe anh là của anh. “Hổ ngươi thay” là bên ngoài nhìn vào. Ngủ qua đêm. Những người thường uống bia.
Vì như tôi biết. Miêu tả “cá tính” của mình. Chờ xe tải hay xe đò bị tai nạn để… hôi của. Nhưng làm thế nào để chấm dứt những cảnh xấu xí. Đồng nghĩa với “quá”. Tỏ: “tôi thấy xấu hổ thay”. Vô đạo này thì quả tình không dễ. Liều mạng như chẳng có” ấy là những người có “bát ăn bát để”. Cũng vì họ không hề cảm thấy xấu hổ. Trái lại. Gọi đó là những hành động “vô thức” của đám đông thì chỉ đúng một phần.
Cũng đã hơn một lần chúng ta biết được những vụ hôi của hay cướp cạn đáng hổ thẹn như thế này xảy ra trên các tuyến đường. Vô trách nhiệm. Ở Biên Hòa đều xấu xí.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét