Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Tàu hỏa Bắc - Nam: Sống mới nhất nhờ “làm luật”.

Tôi hỏi

Tàu hỏa Bắc - Nam: Sống nhờ “làm luật”

“Không làm thế không sống nổi chú ơi”. Bộ trưởng Bộ GTVT Đinh La Thăng đã đi từ Hà Nội vào Đà Nẵng bằng vé của hãng hàng không giá rẻ để tiện tặn ngân sách cho quốc gia.

Nói rồi. Hành khách phải chịu đựng cảnh rác. Đến quầy vé trước giờ tàu chạy. “Đấy. Một lúc sau. Vào đợt cao điểm khách đông. “Được. Nước thải đổ tràn các lối đi. Một nhân viên đã nói với chúng tôi như thế và đưa cho xem tin nhắn trên điện thoại có nội dung báo nhận được tiền lương chuyến trước là 500. “Chú cho xem máy điện thoại”. Một chỗ ngay cửa ra vào buồng vệ sinh cũng có đến 4.

Dịch vụ thấp kém. Viên chức trên các chuyến tàu Bắc - Nam có muôn ngàn kiểu làm tiền hành khách đi tàu.

Chúng tôi còn chứng kiến cảnh “cò kè bớt một thêm hai” của viên chức các toa ra giá bán chỗ cho những hành khách vì nhiều lý do không mua được vé. Trưởng tàu thì được 800. 000 đồng. Một đàn bà ẵm trên tay đứa bé hơn 1 tuổi đến bên tôi nói: “Bác đi theo em ra tàu”. Có một thực tiễn là mỗi năm.

Vài miếng thịt kho. Giá vé tàu cho hành trình Bắc - Nam (Sài Gòn - Hà Nội và ngược lại) thấp nhất cho loại ghế ngồi không điều hòa là 817.

“Anh có đi toa nhân viên để tôi bố trí?”. Cơm nguội lạnh. 726km từ Hà Nội vào Sài Gòn và ngược lại. Nào là đòi cước hàng hóa. Vị chi tổng thu nhập chỉ cỡ 2 triệu đồng”. Đến nơi mới lấy tiền”.

SE4) là 29 giờ 30 phút. Thế nhưng. Còn lại phần nhiều thời gian trên tàu. Để đi trên hành trình dài 1. 000 đến 45. Một lần khác tại ga Nam Định.

Điều đó là rất cấp thiết. Vệ sinh trên các đoàn tàu thì khỏi nói. Vừa qua. Một hộp cơm với vài đũa bắp cải luộc úa vàng. Mất nhiều thời gian. Các kiểu “chặt chém” khách đi tàu với suất ăn. Mùi xú uế nhà vệ sinh ở đầu các toa bốc mùi hôi thối. Vừa ra tới ga thì hết vé nên mua vé tiễn vào ga.

Ngành đường sắt đã cướp đi sinh mạng của gần 300 con người do các vụ tai nạn dưới đất và cả trên tàu.

Còn giờ tàu chạy ở hai đầu hành trình tuy không bao giờ chậm đến 5 giây. Làm luật để “cải thiện đời sống” Đưa giấy CMND ra cho viên chức đảm nhiệm toa xem. Để có cơ sở thẩm định. Chú cứ vào toa đứng chờ”. Đợi cho tàu dừng hẳn và giao cho một viên chức trên tàu xuống đưa tôi lên toa.

Tôi chấp thuận ngay vì không còn cách nào khác. Bán vé đoạn đường ngắn cho khách đi hành trình dài… Chưa kể. Mọi người bất thần nhận được thông tin hết vé. Phải “làm luật”.

Chậm nhất là tàu TN1. Người nhân viên ra đầu toa đóng cửa. 20 phút.

Chỉ được vài giờ đầu hành trình là sạch. TN2 với hơn 42 giờ. Chai nước. Thái độ phục vụ của viên chức trên tàu không mấy thân thiện. Nhưng giờ đến tại các ga có đúng giờ lắm là chậm 15. Đánh giá vào bản ít cuối kỳ quy hoạch chi tiết đương đại hóa tuyến đường sắt Bắc - Nam mà các cơ quan chức năng đang coi xét.

Tôi nhất thiết nói chỉ là khách đi tàu. Dù biết giá vé cộng với ăn uống trên tàu còn cao hơn giá vé máy bay của các hãng hàng không. Mỗi chuyến chỉ có thế. Lên tàu xin “làm luật”. Bát phở… đều có giá gấp rưỡi đến gấp đôi so với dưới đất. 4 chuyến. Để tự cứu mình. HOÀI NAM. Thời kì nhanh nhất trên loại tàu đặc biệt (SE3. Lên tàu. 000 đồng. 5 người đứng ngồi chịu trận cho đến hết hành trình kéo dài hàng chục giờ.

Đi tàu hỏa bằng giá vé tàu bay Nhiều khách đi tàu có nhận xét: “Tàu hỏa có phần ưu điểm hơn các dụng cụ khác ở độ an toàn và giờ chạy thường rất đúng giờ…”. Cũng vừa lúc tiếng còi tàu hú vang báo hiệu rời sân ga Hà Nội bắt đầu hành trình Bắc - Nam trên tuyến đường sắt xuyên Việt.

000 đồng. Một nhân viên bán vé gợi ý. 000 đồng. Đổi chỗ ngồi sang giường nằm. Nhưng người dân không có sự chọn lựa nào khác. Người dân phải trả gần 1 triệu đồng cho một chiếc vé tàu trên hành trình Bắc - Nam và phải ngồi chịu trận như vậy trong hơn 40 giờ.

“Giường nằm. Trình phê chuẩn trong nay mai. Người nữ giới mới hết “nhiệm vụ”. Một tháng đi được 3. Ton tả quay ra ga. Điều này còn rất có giá trị đối với bộ trưởng khi nhìn nhận một cách xác thực nhất (không phải qua các ít) của ngành đường sắt giờ.

Hoặc lên tàu bằng vé ngồi rồi mua lại chỗ ngả lưng “tiêu chuẩn” của nhà tàu. Đó là hai câu chuyện mà người viết - nhân vật chính đã bước lên trên các chuyến tàu Thống Nhất xuất hành từ các ga phía Bắc. Giá bao nhiêu?”. Cao có loại vé giường nằm lên tới gần 2 triệu đồng.

Một triệu hai về đến ga Sài Gòn. Thậm chí vài giờ. “Được. Vón cục không sao nuốt nổi. Còn lại là cả giờ. Viên chức vừa nói đã chộp lấy điện thoại tôi đang cầm trên tay lật mở xem có lưu giữ hình ảnh gì liên can đến nghề báo.

Hộp canh loe hoe vài cọng rau có giá 40. Nhưng xin bộ trưởng hãy giả dạng là người dân thông thường bước lên trên các đoàn tàu Thống Nhất Bắc - Nam mà không báo trước và cũng không cho ai biết để chứng kiến và đối chiếu với những gì mà chúng tôi đề cập đến trong bài viết này và cũng để thấu hiểu nỗi khổ của người dân đi tàu và những khó khăn của hàng ngũ viên chức phục vụ trên các đoàn tàu ra sao.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét