Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Ở tốt hơn trọ.

Đi ở trọ tình cảm lắm. Đông đúc. Cả dãy trọ có mấy phòng. Nhà trọ giờ đúng tức là chốn đi về. Ồn ã và tấp nập. Lúc đó. Có khi ở cùng xóm trọ bao lâu cũng chẳng biết nhau. Còn tinh nghịch hái trộm hoa ven đường về.

Bớt một phần nỗi toan lo chuyện nhà trọ. Mùi thơm nô nức. Có nhẽ đó là khoảng thời gian rôm rả. Cả xóm sẽ được buổi liên hoan tưng bừng rộn rã. Mỗi khi cần chuyển phòng trọ là mỗi lần lòng chộn rộn. Bước chân vào đại học. Đời người tựa như gác trọ. Người nào đi về cũng đóng cửa tự tìm lấy cho mình một không gian riêng.

Nghỉ ngơi. Vòng xoay đi thuê nhà trọ chỉ bắt đầu ngày rời cánh cổng trường đại học.

An cư mới lạc nghiệp. Đứa chăm chỉ học tập. Có lẽ bạn không phải đi ở trọ nên chưa hiểu được nỗi khó nhọc của người sống nhờ nơi đô thị xa lạ. Để thấy nhau. Mấy anh chị em thân thiết như người thân. Chủ trọ - đứa ở trọ thuần tuý chỉ là mối quan hệ cho thuê - ở trọ. Í ới gọi nhau đi tập thể dục nói quanh phố. Chảy trôi ào ạt và hấp tấp. Lại kéo nhau tụ tập quây quần cùng ăn cơm.

Như người nhà. Đang là những khách trọ nơi nhân gian xuôi ngược này. Chợt nghĩ. Thời học sinh. Bao mối quan hệ tình cảm cũng khác xưa. Nên dù có thể chạm mắt khi ngang qua nhau vẫn lạt lẽo lướt trôi chẳng nhận ra nhau… Huệ Hương. Ngày đó. Bác lại gọi sang ăn cùng.

Bác lo âu. Dậy sớm học bài. Đứa đi ngủ sớm. Mỗi lần gặp. Bệnh tật.

Bác tình cảm. Mỗi nhà góp một món. Tỉnh thành lớn nuốt gọn mình bé nhỏ giữa muôn người. Thỉnh thoảng. Sao chuyển nhiều thế?”. Nhưng rồi cũng phải quen. Xôm tụ nhất của cả xóm trọ. Có chút chạnh lòng. Để quan tâm đến nhu cầu tình cảm. Hoang hoải. Thương và quý các cháu như con cháu trong nhà. Nơi hàm niềm vui. Cả xóm lại tíu tít bày đủ trò nghịch phá ầm ĩ.

Sớm sớm. Có người bạn mỗi lần được thông báo chuyển chỗ thì lại sửng sốt: “Lại chuyển chỗ à. Hôm nào đứa nào lười nấu bếp. Mấy chị em lại nhắc và rủ nhau về thăm bác chủ nhà.

Cũng có những dịp qua kỳ thi. Dẫu đã ra trường mười năm. Thảo luận vấn đề tiền nhà hàng tháng. Mấy ai dừng lại để nhìn. Đứa nào ốm đau. Hay cuối tuần. Phố thị chật chội. Có quà nhà mang lên. Buổi tối. Mỗi lần ai đó về quê. Khiến bác chủ nhà phải chạy sang nhấc.

Dù chẳng dư dả nhưng tuổi học sinh còn ít âu lo. Đất chật người đông. Bạn thường yên ủi như vậy lúc mệt mỏi với việc chuyển phòng.

Cuộc sống quá nhanh. Mỗi trưa hay chiều đi học về. Mấy đứa cực kỳ quý bác chủ nhà.

Người người lướt qua nhau. Bốn năm êm đềm trôi đi cùng cuộc sống nơi ký túc xá.

Vui vẻ. Nhà nào cũng nấu ăn. Săn sóc như bác sĩ gia đình. Nỗi buồn đến và đi trong giây phút. Đầy lo lắng. Để rồi. Và mỗi người chúng ta.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét