Chân tê dại đi, chẳng còn cảm giác gì, thậm chí lúc đó, đút chân vào đống lửa, cũng không có cảm giác ấm
Năm 2006, có dịp trở lại một trong những nơi ấy. Câu kết của nó cũng đượm buồn, như thân phận con người: “Nằm co trên giường, ông nghĩ đến vũ trụ không thủng”. Chịu cái đau ý thức, có thể đưa nó lên trang viết và được sẻ chia. 1968 và 40 năm của một tháng ngày 11. Giữa những chớp lóa của máy ảnh, hoa và lời chúc hạ, khuôn mặt ông, lúc đó, có chút gì thật thơ ngây.
Viết và tinh thần được trách nhiệm của một nhà văn về một giai đoạn lịch sử cần được biên chép trung thực. Rồi tới cái năm bị xe máy đâm, đâu như 2011, đành ngồi ghế “thủ trưởng”, ghế có bánh xe xoay nói quanh nói quẩn trong căn hộ 70m2 ở Hải Phòng. Một trái tim thuần hậu Năm 2013 này Bùi Ngọc Tấn có hai ngày kỷ niệm đáng nhớ - 45 năm một ngày của tháng 3. Nhưng còn may mắn hơn rất nhiều người.
“Cuộc đời nhọc nhằn, khổ sở. 000 đồng. Có nghĩ thì chỉ cứ ước ao được trở lại thăm những nơi ấy. “Về cái chân đau, thì thế này nhé: Mòn hai khớp gối; riêng chân phải kèm thêm “món” thần kinh tọa.
Nhưng, tôi nói với ông, trong các truyện ngắn của ông, tôi rất thích truyện “Một cuộc thi hoa hậu” ông viết xong tháng 10. Hai cái chân đau nhiều hơn sau khi đi qua 5 nước Châu Âu, rồi đi Trung Quốc. 9, Bùi Ngọc Tấn tấp tểnh lên sàn diễn nhận giải cho cuốn “Biển và chim bói cá”. Ngồi xe lăn” - ông mỉm cười.
Bùi Ngọc Tấn cười nhẹ, “Tôi cũng thích truyện ngắn ấy. Bố tiếc của, bảo con gái cứ cất tiền đi, bố xung khắc phục được.
Những gì đọng lại trong mình chẳng còn nữa. Á, truyện ngắn đó, nhà văn Dạ Ngân từng nhận xét “là một truyện ngắn đạt đạo” của Bùi Ngọc Tấn. Sống và thương yêu nhau, nhỉ?” - Bùi Ngọc Tấn lặng cười. Một hai năm nay, mọi người đã quen với hình ảnh này của mình, giờ có phép tiên, chân đi lại nhanh nhẹn như trước, mọi người lại không nhận ra mình.
Giải “Sách hay” cho “Biển và chim bói cá” năm nay là thêm một lộc. Uống thuốc là uống cả cái tình độc giả vào người”. San sớt và bổn phận “Biển và chim bói cá” ra với đời năm 2008.
Sách được dịch ra tiếng Pháp, lại cũng được một cái giải của Pháp dành cho tiểu thuyết viết về biển. Đấy là cái lộc thứ nhất từ sách. T Tự quen với mình Buổi sáng ngày 22. Nhưng viết “Biển và chim bói cá” là như chụp một khoảnh khắc của sự tan rã của nhiều thứ của đời.
Đừng khóc. Mới thấy thời gian thật ghê gớm. Thế nhé, mình bảo với mình, đành bằng lòng với một bộ phận không nhỏ trong thân thể mình đã thoái hóa biến chất. “Đi Sài Gòn lần này, rồi chẳng biết bao giờ mới lại vào nữa. Không nghĩ 5 năm sau, “Biển và chim bói cá” lại mang lộc nữa tới cho mình.
Mấy em mátxa người mù thường nghe đọc sách qua đài, hào hởi, thế ạ, ra là bác đấy ạ. Họ mátxa cho mình nhẹ nhõm cẩn thận. Thấy buồn lắm. Những cánh rừng nguyên sinh không còn nữa. Ảnh: T. Cái lộc thứ hai từ cuốn này là Đài ngôn ngữ Việt Nam đọc ắt, trả cho nhuận bút là 800. Nhớ nhân vật Hồng nhận xét: “Biển êm thế này là chỉ mai đây thôi sóng gió nổi lên, biết thế nào là lễ độ”. Cái lộc thứ ba nối tiếp là hôm nhà văn Đình Kính dẫn đi mátxa ở Hội mátxa người mù Hải Phòng.
Mà có bay nữa thì chắc cũng phải sử dụng dịch vụ. 1995, in trong tập “Một ngày dài đằng đẵng” (NXB Hải Phòng 1998). Chỉ toàn rừng trồng. Đời các con mới chỉ bắt đầu”, với tôi, chứa một cái nhìn xuyên thấu thời kì. Còn sống, trở về và viết tý ty để Chia sẻ, trong những truyện ngắn, tiểu thuyết đầu tay “Chuyện kể năm 2000”.
Độc giả gửi thuốc thang về cho, bảo, chưa chắc thuốc có tác dụng ích thực gì? Nhưng mỗi lần mình uống thuốc, lại thấy vui, yêu đời hơn rất nhiều. Cái câu kết nhiều trìu mến ấy “Bé ơi. Trong chuyến đi Nga, đi bộ nhiều quá, đi bảo tồn nhiều, quanh co lên xuống cho tới chừng đến Hermitage, chân đau quá rồi, không sao vào trong bảo tàng được nữa, đành ngồi trước cửa, chụp cái ảnh giải quyết khâu oai.
Sáng 25. Nhìn trước được rất nhiều điều của cuộc đời này với sự thương cảm. Vợ chồng nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Chân đau vì tuổi già, nhưng sâu xa hơn, chân đau cũng là bởi 5 năm (1968-1973) gian khổ bị cách ly với đời, sống ở trại, quang gánh nhiều quá.
Ông mỉm cười: “Hầu như chẳng nghĩ gì tới những năm tháng ấy nữa. ”. ”. Con gái Hải Yến, mấy năm trước định đưa bố vào viện thay hai khớp gối, chuẩn bị 200 triệu đồng rồi. Cuộc đời mình có nhiều nỗi oan. Bà Bích - vợ ông - cầm tay chồng, vỗ nhè nhẹ dịu dàng. Chuyện với Bùi Ngọc Tấn, chuyện nọ xọ chuyện kia, tôi không dưng nhớ nhân vật Cần của ông, một người đàn ông đơn chiếc cùng cực, bị cách ly với đời, với tuốt tuột vẻ say mê chăm chút cho con cá, con trăn và hai con cắc kè.
Nhưng cái đau thân xác, thì mình tự nhận. L. Khuôn mặt của một đứa bé, giữa những thương yêu, thoáng bối rối chưa biết mình cần phải chú mục sự chú ý của mình vào đâu.
Tôi hỏi ông về sự vị tha của con người. Uống thuốc quanh năm, lọ thuốc các loại uống hết, dồn vào được nửa bao tải.
9, tôi tới thăm vợ chồng ông. Nếu quy thuốc ra tiền Việt, lấy đâu tiền mà uống? Không hy vọng hai chân khỏi hẳn, hy vọng tình trạng đừng xấu hơn thôi.
Mới thấy con người sao còng trước thời gian. Đình Kính giới thiệu, đây là ông viết nên “Biển và chim bói cá”. Nhớ những mùa đông giá buốt, phải lội suối vùng Đông Bắc đổ ra từ rừng. Độc giả biết tin, từ nhiều nước gửi ngay, gửi liên tiếp thuốc cho mình. Năm 2009, đầu năm đi Mỹ, cuối năm đi Nga. 1970. Tôi cũng thích cả truyện “Vũ trụ không thủng”. Chấp nhận với cái cuộc đời ban cho.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét