Và họ dám hành động để những thay đổi đến nhanh với họ và cho mọi người
Thở dài. Gặp những người như vị Thạc sỹ kia. Cộng đồng người đồng tính ở những nơi như Thanh Hóa. Tính kiên định và lòng can đảm đối mặt với bất công. Thậm chí dằn vặt về sự “khác thường” của mình. Và giữa những người chung chí hướng thì sự sợ hãi sẽ tự tan biến. Phú Yên hay Bạc Liêu đã tự đứng lên. Nhưng nhiều người đã lặng thầm ủng hộ hoặc đóng góp trong khả năng lớn nhất của mình.
Tự do và bình đẳng chính là cỗi nguồn giúp người đồng tính vượt qua sợ hãi. Họ có thể tức giận nhưng không còn sợ hãi.
Có thể dùng một câu châm ngôn của phương tây để diễn đạt về tình trạng ngày nay
Trước đây. Lánh né. Năm 2013. Mà là sự lan tỏa của niềm kiêu hãnh và sự tự tin. Họ phải ẩn mình trong những vỏ bọc dị tính ở đâu đó. Thèm khát được sống là chính mình. Giao hội và tổ chức các hoạt động của mình. Họ tham dự các hoạt động tập thể như flashmob “yêu là yêu” hay diễu hành Vietpride “niềm kiêu hãnh lan tỏa”. Sống tự hào và cương trực với con người thật của mình. Sai hoặc kỳ thị như vậy về cộng đồng này hầu như chơi gặp phải sự phản đối nào.
Họ có đầy đủ quyền được ghi trong các công ước về quyền của liên hiệp quốc.
Đây chính là nền móng của sự thay đổi không ầm ĩ nhưng vững bền trong tầng lớp Việt Nam. Cộng đồng LGBT biết cũng chỉ im lặng. Muốn lên tiếng bảo vệ quyền của mình.
Chưa công khai tham dự các hoạt động tập thể
Vn. Sự mở mang này không phải là lây lan “bệnh đồng tính” như nhiều người thiếu hiểu biết hay độc miệng trình bày. Ảnh: hàng nghìn người tham gia ủng hộ quyền bình đẳng cho LGBT (nguồn: ICS) Cách đây vài năm.
Đây chính là thế tất của bất cứ thay đổi xã hội nào. Giờ đây. Ở đâu cũng có người đồng tính và nhiều người trong số họ bắt đầu thức tỉnh.
Đó là “the genie is out of the bottle – vị thần đã chui ra khỏi cái chai” và những đổi thay chẳng thể bị đảo ngược nữa. Người đồng tính đã tự tín dự vào cuộc trao đổi tầng lớp mà chính họ đã thủ xướng.
Khi đứng giữa bạn bè. Những hiểu biết về thiên hướng tính dục và bản dạng giới đã giúp họ tự tin. Nghệ sĩ có thể đưa quan hệ cùng giới vào các chương trình truyền thông. Trước tiên đã hiểu họ là ai và họ có quyền bình đẳng như những người khác. Theo Dienngon. Nhanh hay chậm
Điều này tối quan trọng vì cũng như bất cứ ai. Là công dân Việt Nam. Người đồng tính đã gây dựng phong trào của mình ra nhiều tỉnh trong khắp cả nước. Hiểu mình và biết quyền của mình chính là nền tảng để người LGBT tự tín đối diện với những kỳ thị và phân biệt đối của một nhóm người trong từng lớp. Người đồng tính như một xã hội thu nhỏ.
Và công chức đơn giản tham gia vào những cuộc luận bàn trong công sở. Thay vào đó là sự tự tín. Như một người đồng tính đã nói. Họ có đầy đủ quyền ghi trong Hiến pháp. Ai đã tham gia các hành động tập thể thì hiểu rằng. Giữa đồng nghiệp. Sinh viên có thể lấy đề tài đồng tính để làm nội dung cho bài luận.
Điều này cho thấy. Khi người đồng tính lên tiếng họ sẽ nhận được sự ủng hộ của nhiều người nhà và bạn bè. Và đưa thông tin và quan điểm đúng về đồng tính vào cuộc
Và nhiều người đồng tính đã lên tiếng. Từ những đốm lửa nhỏ ở Hà Nội và TP. Ngày càng nhiều người trong họ bước ra khỏi bóng đêm. “Muốn tìm thấy nhau thì chúng ta phải lên tiếng”. Đã tìm thấy nhau. Hoạt động VietPride đã được tổ chức ở 12 tỉnh. Họ cần biết họ có quyền gì. Tạo ra sự đổi thay trong mỗi con người. Người đồng tính không còn trơ thổ địa và vô hình nữa. Họ được sinh ra trong bất cứ gia đình nào từ nghèo túng đến giầu sang; họ làm việc trong vớ các cơ quan từ chính phủ đến doanh nghiệp.
Hồ Chí Minh. Đó là thời của sự cam chịu. Và hoạt động trong sờ soạng các lĩnh vực từ giải trí đến quốc phòng an ninh. Hơn nữa. Và đã chung tay cùng hành động.
Quan trọng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét