Trăng rơi rớt trên sông
Boong. Trên cao, trăng sáng vằng vặc giúp chị nhìn được rõ hơn khuôn mặt của người đàn ông. Mùi ẩm mốc quện lẫn mùi hương giống như mùi của một loại nước hoa đắt tiền đột xộc đến làm cay cay nơi sống mũi. Đã chừng ấy mùa trăng lên, thế mà chẳng hiểu sao người chị lại hừng hực lên khi người đàn ông đó tìm đến hẹn gặp chị.
Chị thu mình, sượng đưa tay cài lại chiếc cúc áo rồi gấp xô cửa bỏ chạy để lại sau lưng ánh mắt ngơ ngác của người đàn ông. Minh họa: LÝ VIỆT ANH Giờ này ở nhà chắc chồng và con chị vẫn ngủ say.
Chị đang kiêng kị cái mùi cơ thể mà chị đã từng khát khao được dâng hiến cả đời mình. Trong không gian chị nghe như tiếng người vồn vã gọi. Vậy là đã ba mươi sáu mùa trăng lên.
Gió đồng quê thổi về mát rượi. Vậy thì giờ đây tội gì mà chị phải buồn? tội gì mà chị phải nhớ để rồi lại chuốc lấy đau khổ. Và giờ chị nghĩ, người chị yêu vẫn là người đàn ông đó chứ không phải cha của hai đứa trẻ kia.
Người đàn ông bỗng chốc trở thành xa lạ. Chị muốn nhìn thật kỹ khuôn mặt ấy nhưng lạ thay nó cứ mờ dần, mờ dần như trêu gan, nhìn chị cười khúc khích rồi biến mất.
Chị vật vã khóc, cổ họng nghẹn ứ, đắng ngắt. - Thế mà anh cứ sợ em không đến. Người chị oằn lên rồi chợt cứng đơ. Mày yêu nó không cẩn thận là khổ đấy con ạ! Mẹ đã sống từng này tuổi rồi, nhìn là biết ngay. Mà chắc gì đã ghép được, có được đi chăng nữa thì vết tích vẫn còn đó: Vết sẹo của cả một kiếp người, mỗi khi vô tình chạm vào lại thấy lòng xót xa, đớn đau, đau đến suốt đời không thôi.
! Đã sáng mắt ra chửa?. Trăng e sợ hiện ra trước mắt. Giờ thì sướng rồi chứ?.
Ba năm thoảng qua như cơn gió. Đôi tay mạnh dạn của người đàn ông bị chị bỏ quên bất giác khựng lại. Gió man dại tấp vào mặt đã đưa chị từ cõi mơ trở về với cõi thực. Mùi cỏ thơm thoang thoảng đâu đây lần theo nhịp chân gấp gáp. Em chỉ bị cảm nhẹ. Lại còn khóc với chả lóc.
Nhưng chị vẫn đẹp lắm! Đẹp như trăng non treo tít trên ngọn tre đầu làng, chỉ có mỗi đôi mắt là lúc nào cũng trũng sâu buồn thăm thẳm. Chị bước vào mà đôi chân nặng trĩu như trăm nghìn quả cân đang được treo dưới đôi gan bàn chân lâu ngày đã bị nứt toác vì đồng ruộng. Ánh sáng luồn qua khung cửa hẹp. Bạc lắm. Trăng rơi vãi trên thềm gạch trước hiên nhà.
Gió lùng sục bỏng rát. Giờ thì sướng rồi chứ?. Toàn thân chị bỏng rát.
Cái mùi khen khét mằn mặn ấy. - Kìa sao em không giải đáp? Người đàn ông nhẹ nhõm đặt chị nằm xuống bãi cỏ khô. Có nhẽ là tiếng chồng chị, rồi tiếng trẻ con cười đùa khinh khích. Chẳng phải chị từng mong ước có được hạnh phúc là gì? Hạnh phúc vốn đang ở trong tay chị đấy thôi, làm sao chị có thể bóp vụn nó ra làm trăm mảnh để rồi lại mất công cữ, nhặt lên, rồi ghép lại.
Chị từng khao khát được dâng hiến trọn đời cho mùi thân ấy. Điều đó chứng tỏ là trong lòng em vẫn còn có anh. Chị quấn vội mớ tóc vừa bị gió giật cho rối tung rồi cứ thế chạy, chạy mãi, chạy mãi. Hơi lạnh len lách khắp thân chị. - Em đau ở đâu? Hay là mình đi khám ? - Thôi khỏi. Ánh trăng lạnh lẽo đơn chiếc đang soi sáng cho tâm hồn chị. Văng vẳng bên tai vẫn là tiếng rít thầy của mẹ: - Giời ơi là giời.
Ba năm chứ đâu phải ba ngày? Một năm- mười hai tháng; ba năm - ba mươi sáu tháng. Ba năm đủ để chị có hai đứa con bên người chồng hiền từ. Mùi cỏ ngai ngái khiến chị nhớ tới gánh cỏ chồng chị cắt về hồi chiều. Chị yêu người đàn ông ấy đâu phải ở đôi mắt.
Ví anh đừng quá tốt với chị. Vẫn là giọng nói quen thuộc ấy. Người chị run lên mỗi khi gió ùa vào bức vách. Chị biết chồng chị vẫn đang lúi húi tắm cho hai đứa trẻ. Gió đồng lõa hùa vào mơn trớn. Anh nhớ em nhiều lắm, em có nhớ anh không? Chị im lặng, trái tim trống lổng. Mẹ nhìn chị xót ruột rít lên: - Giời ơi là giời. Tâm hồn chị lạnh lẽo, nước mắt cay cay tan chảy vào đêm.
Chén thuốc chồng chị mới nấu hồi chiều chị còn bỏ quên chưa kịp uống. Không gian vấp chùng xuống. ★ Người đàn ông ấy trở về trông đẹp trai trắng trẻo, toàn thân đầy mùi vị sung túc.
Đã bao mùa trăng lên mà chưa bao giờ chị thấy trăng tròn và đẹp như lúc này. - Vậy là em cũng đã đến. ! Lời mẹ nói chị để ngoài tai.
★ Người đàn ông ấy đã trở về. Tiếng nước, tiếng quẫy đạp đùa giỡn cứ như vết dao cứa sâu thêm vào lòng chị. Bữa cơm chiều không làm cho lòng chị ấm lên. Trăng nghịch ngợm nhảy nhót qua khung cửa sổ chiếu thẳng vào buồng chị. Tâm hồn chị xáo động, trống rỗng. Trăng trải nệm vàng óng. Cảm giác là lạ quen quen.
! Đã sáng mắt chửa? Có phải là mẹ không nói trước với mày đâu. Chị thấy tim mình nghẹt thở, vỡ òa, nước mắt dầm dề. Thật ra chị cũng không hiểu là chị đang giận chính bản thân mình Hay là đang giận anh. Chị cố nén một hơi thở sâu mà lòng vẫn trĩu nặng. Nhắm mắt xuôi tay lại chị vẫn có thể nhớ rõ được cái mùi khen khét trên cơ thể đã sạm đen vì nắng của người đàn ông đó.
Trăng nhợt nhạt ngoài khung cửa sổ khép hờ đã bị trận bão nào đó bỏ quên, rồi trăng nổi trên mặt sông, bềnh bồng, duềnh lên như đang chêu chọc mấy đám lục bình tím ngắt.
Chị còn chưa kịp định hình thì anh ta đã vồn vã chạy tới ôm chầm lấy chị trong hơi thở gấp gáp. Chị về đến nhà cũng là lúc trăng lên cao, treo tít trên ngọn tre đầu làng. Màn đêm đặc quánh khiến chị rùng mình. Phảng phất trong không gian vẫn là mùi hương lạ, hương thơm của một loại nước hoa đắt tiền đang dần át đi mùi hương của cỏ khô khiến chị cảm thấy khó chịu.
Người già lúc nào cũng lẩm cẩm, chỉ thích giữ cái tư tưởng phong kiến lạc hậu- chị bảo với mẹ chị thế. Có sao đâu? Chị nói như hờn như giận. Chị bụm mặt khóc, vùng mình khỏi vòng tay siết chặt như cố thoát khỏi sự níu kéo của khuyết điểm. Vậy là chị lại có thời gian ngồi một mình, thở dài để rồi chơi vơi, ngẩn ngơ tiếc.
Có lúc trăng lạnh nhạt nhìn chị nhưng rồi lại như muốn đồng lõa theo. Gió như đồng điệu tan chảy theo bước chân người đàn bà.
Lúc còn ở nhà mẹ đã từng nỉ non với chị: - Mắt ti hí không đĩ thì gian. Người chị không cảm giác. Chị đành phải gạt đi vơ, vùi lấp nỗi đau, nghe lời mẹ ưng một cuộc hôn nhân không mong muốn, đặt cược với số phận để quên. Thời gian khiến chị ngấm dần được cảm giác của sự phản nghịch. Ánh trăng vẫn dõi theo bước chân của người đàn bà.
Cảm giác bình yên kỳ lạ. Ánh sáng chan hòa xuyên qua bức tường chật hẹp của ngôi nhà cũ đã bị bỏ hoang lâu ngày. Không gian lạnh lẽo hòa tan với những giọt nước đang nhỏ xuống bờ vai gầy phong phanh. Chị ngửi thấy hơi ẩm của đất, vị hăng hăng ngai ngái của cỏ xen lẫn mùi ẩm mốc lâu ngày bốc lên từ căn nhà bỏ hoang. Mỗi lần nghĩ đến cái mùi khen khét ấy người chị lại nóng bừng lên, mồ hôi vỡ ra.
Trán chị nóng ran, mồ hôi ướt đẫm tấm áo. Cảm giác mệt nhoài giật tâm hồn chị. Trăng bắt đầu nhô lên.
Chị giật thột bởi tiếng của người đàn ông cất lên trong màn đêm lặng yên. Đôi tay người đàn ông mạnh dạn hơn sạo sục trong làn áo mỏng. Nhưng người đàn ông ấy lại phụ chị, không lời từ biệt vội từ giấc mộng mà bao đêm chị đã cố kỳ công vẽ ra trong trí nhớ tượng.
Chồng và con chị vẫn ngủ say dưới ánh trăng lung linh kì ảo. - Tối nay mình gặp nhau ở chỗ cũ nhé! Lời của người đàn ông lướt qua tai chị.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét