Người dân cày không chỉ làm một hai sào ruộng, nuôi một hai con lợn mà phải tính đến chuyện làm đồng hàng héc-ta, nuôi vài trăm con lợn, vài trăm con gà. QĐND - Một thực trạng không khó bắt gặp ở nhiều làng quê hiện thời là người nông dân không còn khẩn thiết với đồng ruộng, dù đó là “bờ xôi ruộng mật”. Theo tính hạnh của nhiều người, một sào ruộng nếu chăm chút tốt, có thể thu hoạch được khoảng hơn 2 tạ thóc. Tiền bán thóc đã ít, những phí như thuê cày, bừa, giống, phân bón, thuốc trừ cỏ, thuê tuốt lúa… gần như lấy hết lợi nhuận của người dân cày.
Ngẫm nghĩ sâu xa, chuyện dân cày bỏ ruộng là sự việc không hề đơn giản, về lâu dài có thể dẫn đến những hệ lụy tầng lớp cũng như ảnh hưởng đến an ninh lương thực, đến sự phát triển vững bền của kinh tế đất nước.
Vấn đề nông nghiệp, nông dân và nông thôn luôn được Đảng, quốc gia đặc biệt quan tâm. ĐÀO DUY TUẤN.
Mỗi địa phương nên có quy hoạch cụ thể để dồn điền đổi thửa đến từng cánh đồng, từng thôn, xóm. Giang san ta đang phấn đấu trở thành một nước công nghiệp, đương đại.
Một trong những nguyên cớ chính là do diện tích ruộng của nhiều hộ nông dân còn quá nhỏ lẻ, nhỏ nhặt, manh mún. Như tại quê tôi ở xã Lũng Hòa, huyện Vĩnh Tường (Vĩnh Phúc), chỉ có những người đã lớn tuổi, không biết làm ăn hoặc không có nghề gì khác mới phải “chấp nhận” làm ruộng.
Mỗi nhân khẩu được khoảng 2 sào (360m2/1 sào), nhưng có khi nằm ở nhiều cánh đồng, thậm chí một ô ruộng chỉ vừa hai đường bừa, khoảng vài chục mét vuông. Tình trạng này bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân. Có như vậy họ mới yên tâm, gắn bó với ruộng đồng.
Đó là còn "mưa thuận gió hòa", không bị sâu bệnh, nếu không, có năm mất cả công lẫn vốn. Bên cạnh đó, cần phải từng bước ứng dụng máy móc và tiến bộ khoa học kỹ thuật vào trồng trọt, chăn nuôi. Không chỉ có xã Lũng Hòa quê tôi, nhìn rộng ra các xã phụ cận, hoàn cảnh cũng rưa rứa. Với giá thóc như bây chừ, mỗi tạ bán được khoảng 1 đến 1,2 triệu đồng. Nên, ngành nông nghiệp cũng phải đặt ra những đích, đề nghị mới, cần có những hoạch định chiến lược.
Cùng với đó, người nông dân rất cần sự hỗ trợ của các cơ quan chức năng, tạo điều kiện vay vốn, phát triển sinh sản, chuyển giao kỹ thuật canh tác, chăn nuôi, phòng trừ dịch bệnh. Còn lại thanh niên trẻ chính yếu chuyển sang kinh dinh, buôn bán hoặc đi làm phụ hồ. Số tiền này chỉ bằng tiền công một tuần làm phụ hồ hoặc ba buổi “chạy chợ”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét