Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Cha già Jrai và những đứa “con mới cập nhật nhặt”.

Nếu trước đây mình chỉ có hai chị em thì Bây giờ mình có một đại gia đình với rất nhiều anh chị em và các cháu

Cha già Jrai và những đứa “con nhặt”

Con thú trong rừng đã qua mấy mùa động đực rồi. Kpuih Vinh đã phấn đấu trở thành Bí thư Đảng ủy thôn của làng Ghè. Bò. Có thể an tâm được rồi!”. Già Dong đã phần nào yên tâm về cuộc sống của những đứa con.

Mình và chị gái trơ tráo không nơi tựa nương. Tôi nhìn thấy trong mắt già Dong niềm hạnh phúc viên mãn.

Của để. Đến sáng. Vợ mình cũng buồn. Gạo nuôi hàng chục đứa con. Cảm ơn cha Dong đã cho mình một gia đình mới. Bài và ảnh: Gia Ly - Minh Ngọc. Xây dựng gia đình riêng. Rất tiếc. Tuổi cháu mới vừa tròn 5 mùa rẫy. Những đứa con “nhặt” Tôi ngồi với già Kpuih Dong ở làng Ghè khi buổi chiều dần lãng đãng nhả những hạt nắng rút cuộc xuống cỏ cây đại ngàn.

Chợt nhớ lại lời của già Dong: “Người Tây Nguyên mình sống hào phóng nhưng chân thật. Vai gùi. Còn đứa nhỏ 3 tuổi ướt đầm. Ông biết cậu bé Rah Lan Than rất cô đơn vì cả cha. Già lại nghe thấy tiếng khóc ở trong thùng phuy. Vợ đồng ý. Hoá ra. Kpuih Dre. “Hồi mới giải phóng năm 1975. Già Dong giờ cũng đã “lên chức” ông với 14 đứa cháu. Già Dong bảo: “Cả cuộc thế già không phải là người no đủ nhưng có gì ăn nấy.

Cha Dong của mình đã đón nhận và cho mình một cuộc sống có ba má. Già nghĩ: “Mình mãi mà không có được đứa con cho vui cái bụng. Gia đình già lại mở rộng cửa cưu mang thêm Rơ Mah Phin và Rơ Mah Dang bởi bố mẹ Phin và Dang bị địch bắn chết. Ông Rơ Lan Bếch. Đứa cháu của mình. Cái bụng già lại quặn lên mà chẳng thể lơ. Trẻ ốm. Giờ đây. Vợ chồng già Dong còn lo cho các cháu có việc làm.

Sôi nước mắt”. Chị khác đều là con nuôi của già. Huyện Chư Prông (Gia Lai). Thế là từ bữa ấy. Già Dong bảo: “Chúng đều là những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn. 700 trụ tiêu. Vợ chồng con cái đùm đề. Cái bụng của già lấn cấn mãi chuyện cậu bé có đôi mắt sáng ấy. Rồi đến khi trưởng thành. Không dừng lại ở đó. Cứ thấy đứa trẻ nào bị bỏ rơi già lại đưa về nuôi.

Thiêng tình ái của một người Jrai. Nuôi dưỡng như con đẻ của mình. Các anh chị khác đã được già nuôi dưỡng đến khi trưởng thành. Cho chúng ăn cơm và cho ngủ qua đêm. Già thắt lòng khi thấy đứa bé Mỹ lai mặt mày tím ngắt. Hàng chục đứa bé không nơi lời tựa đã được vợ chồng già Dong coi sóc. Trong đó. Mình làm nhà ngay bên nhà của cha Dong để có thể chăm nom cha lúc tuổi già!”.

Già lấy quần áo khô thay cho chúng. Thương hai đứa trẻ run lên vì lạnh và đói. Có nhẽ Yàng thương đôi vợ chồng này. Cả hai đều gật đầu đồng ý. Vì “lũ nó bây chừ không no ấm nhưng kinh tế đã ổn định. Hiện. Các con lớn lên đều đã lập gia đình riêng. Năm 1974. Chiều đại ngàn mênh mang. Nhưng lại có đến mấy chục đứa con nuôi. Bác mẹ chết. Có gia đình. Trong nhà của già Dong vẫn còn có tới 7 anh.

Chúng được một người bác ruột nhận về nuôi nhưng vì kinh tế gia đình cũng chẳng mấy dư dả. Đến nay. Tuy phải ăn củ mì. Già Dong nhớ lại. Già hỏi tiếp: “Muốn ngủ ở đây à?”. Nên một ngày cuối năm 1965. Sẻ áo cho những đứa con cơ nhỡ. Bác mẹ của hai đứa đều đã chết. Khi già Dong qua Phú Mỹ.

Khi đang hành nghề xe ôm chở khách gần khu vực Bệnh viện thị xã Pleiku. Nghĩa tình lắm. Già Dong đang đợi người vợ tần tảo của mình và mấy đứa con đi làm rẫy về. Biết nhường cơm. Nghĩ vậy rồi già quyết định đưa Rah Lan Than về và nói với vợ.

Gia đình có thêm một thành viên. Vẫn chưa yên tâm. Nuôi cả heo. Khi Y Nhon mới lẫm chẫm biết đi. “Đổ mồ hôi. Hướng dẫn cách phát triển kinh tế gia đình.

Củ mài nhưng vợ chồng già Dong lại rất hào hiệp. Có lúc trong nhà sàn của vợ chồng già y hệt trại trẻ mồ côi vậy!”. Nhìn thấy cậu bé người Jrai đi lang thang. Già hỏi nhà của hai đứa trẻ để đưa chúng về trả cho gia đình nhưng cả hai chỉ khóc và nhất định đòi sống ở đây cùng già.

Lại bị “Yàng” bắt đi vì hồi ấy. Vào một buổi tối trời mưa. Nỗi khao khát muốn có đứa con để bồng ẵm như mọi người cứ giằng xé đôi vợ chồng trẻ trong ngôi nhà tun hút sâu giữa rừng già. Già Dong cười hạnh phúc. Cho ra ở riêng. Hồi ấy vợ chồng đến với nhau. Gặng hỏi. Nhiều đứa cũng đã có nhà cửa đàng hoàng. Ra ở riêng. Trâu. Cõng nhau đến dưới gầm sàn nhà già rồi chẳng chịu rời đi.

Như con nước chảy mãi trong lòng đất thôi không bao giờ thay đổi. Nhìn vào đó. Đã mấy mùa rẫy trôi qua rồi. Lúc chia tay tôi. Để có đủ tiền. Mẹ đều chết. Hạnh phúc của người cha già Bằng tấm lòng có nhân sâu nặng. Hai đứa trẻ đứa lớn khoảng chừng 6 tuổi. Đến năm 1969. Rồi già lại đón đứa bé ấy về cho vợ nuôi và đặt tên là Y Nhon. Có nhà riêng và gia thất đề huề. Hồ hết những đứa trẻ ấy đều trở nên công nhân cao su của Đội sinh sản số 9 (Công ty 74 - Binh đoàn 15).

Già ăn rau lũ nó cũng ăn rau. Tích góp để có của “hồi môn” cho từng đứa con khi chúng lập gia đình. Nhờ lao động siêng năng vợ chồng mình đã trồng được 7 ha cao su tiểu điền. Thế mà vợ chồng vẫn chưa có gì. Mỗi năm thu lợi đến 400 triệu đồng. Ai hỏi gì chúng cũng không nói nhưng nếu hỏi đúng ý thì chúng gật đầu thay cho câu giải đáp. Già Dong kể. Già hỏi: “Đi đâu?”. !”. Dù hiện giờ những đứa con đã ra ở riêng.

Già Kpuih Dong (thứ 3 từ trái sang) bên những đứa con. Rít một hơi dài từ cái tẩu thuốc cũ mèm đã lên nước đen bóng. Hay mình đem nó về nuôi!”. Già cũng thấy mừng!”.

Một người con tâm can: “Lúc ấy mình 5 tuổi. Lên chức cụ với 4 đứa chắt sớm hôm quây quần. Con chim cũng đẻ không biết bao nhiêu lần.

Làng không có thầy thuốc và cũng chẳng có thuốc chữa bệnh.

Biết chữ sau này còn biết làm ăn. Vợ chồng già phải tay cuốc. Chính cha Dong lại vun vén. Già ăn cơm thì lũ nó cũng được ăn cơm. Và có nhẽ đã là duyên phận nên chúng đã dừng chân đúng nhà già Dong. Có của ăn. Cảm ơn cha Dong đã cho hai chị em một cuộc sống ấm no. Nhưng vẫn luôn ghi nhớ tấm lòng thơm thảo của cha mẹ nuôi. Cách đây đúng 18 năm. Mồ côi. Câu chuyện tôi nghe được về già là một cặp vợ chồng không có con đẻ.

Trưởng thôn làng Ghè nói đầy vẻ tự hào. Giờ lũ nó đã lớn khôn thành người. Bây chừ. Hơn chục ha điều. Sướng khổ đều có nhau và đứa nào già cũng cho đi học. Thiếu trước hụt sau nên anh em cõng nhau rời khỏi nhà đi lang thang. Cả hai đều không đáp.

2 ha cà phê. Và cuộc sống của những đứa trẻ không nơi tựa nương đã được già Dong nuôi dưỡng bằng tình ái cao cả. Rồi dựng vợ gả chồng. Không ai nuôi dưỡng nên mình thương và muốn cho chúng một cuộc sống có gia đình!”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét